Con đường lây truyền bệnh giang mai

Bệnh giang mai là căn bệnh xã hội thường gặp trong cộng đồng xã hội hiện nay và có tốc độ lây truyền khá nhanh. Do vậy, cần phải giáo dục cho giới trẻ các con đường lây truyền bệnh giang mai để có thể phòng ngừa bệnh hiệu quả

Con đường lây truyền bệnh giang mai

Biểu hiện bệnh giang mai

Giang mai giai đoạn I:

Thời gian ủ bệnh trung bình là ba tuần. Sau đó là biểu hiện của săng và hạch. Săng giang mai thường gặp ở bộ phận sinh dục, là vết lở tròn hay bầu dục, kích thước 0,5-2cm, giới hạn rõ và đều đặn, đáy màu đỏ như thịt tươi, nền cứng và bóp không đau. Hạch xuất hiện 5-6 ngày sau khi có săng.

Giang mai giai đoạn II:

Trung bình 45 ngày sau khi có săng và có thể kéo dài 2-3 năm. Giang mai thời kỳ II có những biểu hiện rầm rộ về da niêm mạc, sang thương đa dạng và nông khi lành không để sẹo. Có sự biểu hiện nhiễm trùng huyết do xoắn khuẩn giang mai. Dễ lây, có dấu hiệu tổng quát như nóng sốt. Hạch luôn luôn có.

Giang mai giai đoạn III:

Thường rất muộn khoảng từ 5- 10 -15 năm sau khi có săng. Săng sâu như củ, gôm ở da, cơ, xương, nội tạng nhất là tim mạch và thần kinh. Khi lành để lại sẹo và biến dạng vì tính cách hủy hoại của sang thương. Không có hạch.

Để chẩn đoán bệnh giang mai, bác sĩ ngoài hỏi bệnh sử của bệnh nhân còn khám lâm sàng, xét nghiệm tìm xoắn khuẩn,phản ứng huyết thanh đóng vai trò quan trọng trong chẩn đoán.

Bệnh giang mai nếu được chữa trị sớm và đầy đủ thì kết quả rất tốt. Nhưng nếu không điều trị hoặc điều trị không đúng và không đủ thì bệnh sẽ tiến triển dễ lây lan và gây biến chứng nghiêm trọng ở nội tạng.

Con đường lây truyền bệnh giang mai 

Con đường lây truyền bệnh giang mai

4 nguyên nhân dẫn đến bệnh giang mai mà các bạn cần biết để chú ý tránh bị lây bệnh:

1. Nguyên nhân lây nhiễm trực tiếp do quan hệ tình dục: đây là nguyên nhân chủ yếu gây ra bệnh giang mai. Trong vòng một năm kể từ khi bị lây nhiễm giang mai mà bệnh nhân không được điều trị thì trong giai đoạn này bệnh có tính lây truyền mạnh nhất, càng về giai đoạn sau của bệnh thì tính truyền nhiễm càng giảm, sau đó 4 năm kể từ khi mắc bệnh thì bệnh giang mai thường không lây truyền trực tiếp do quan hệ tình dục nữa.

2. Nguyên nhân lây nhiễm qua máu: người mắc bệnh giang mai ở giai đoạn ủ bệnh thì trong máu có mang xoắn khuẩn giang mai do đó có thể lây nhiễm cho người khác qua con đường truyền máu và dùng chung kim tiêm.

3. Nguyên nhân truyền từ mẹ sang con: thai phụ bị bệnh giang mai có thể lây nhiễm cho thai nhi thông qua nhau thai, thông thường bệnh sẽ lây truyền từ mẹ sang con sau tháng thứ 4 của thai kì. Phụ nữ mắc bệnh giang mai hơn 4 năm mà không được điều trị, tuy thường không truyền nhiễm qua quan hệ tình dục nữa nhưng trong thời kì mang thai vẫn có thể lây truyền cho thai nhi, thời gian bệnh càng lâu thì tính lây nhiễm càng giảm.

4. Nguyên nhân các con đường lây nhiễm khác: Bệnh giang mai có thể lây nhiễm qua các tiếp xúc như hôn môi, bú vú; lây nhiễm khi tiếp xúc với những vật dụng mà người bệnh đã sử dụng như: quần áo, giường ngủ, khăn mặt, dao cạo, khăn tắm, bồn tắm…Các dụng cụ này có thể chứa xoắn khuẩn giang mai của người bệnh, khi tiếp xúc sẽ lây truyền cho người khác.

Phụ nữ  mang thai nên phòng ngừa bệnh giang mai 

1. Nếu bệnh nhân bị ung thư vú không có tổn thương giang mai thì có thể nuôi con bằng sữa mẹ.

2. Xác định rõ phương pháp điều trị. Để ngăn chặn tác dụng phụ của thuốc kháng sinh.

3. Khi có kết quả xét nghiệm dương tính nên thường xuyên theo dõi để xem xét và tiến hành điều trị. Nếu có phản ứng dương tính nhưng nồng độ thấp cần phải loại trừ trường hợp dương tính giả (như bệnh tự miễn, bệnh mô liên kết, nhiễm virut, nhiễm xoắn khuẩn Treponema pallidum). Trong thời kì mang thai, cũng có trường hợp xét nghiệm xoắn khuẩn giang mai trong huyết thanh có phản ứng dương tính giả. Nếu không tìm ra được nguyên nhân dẫn đến phản ứng dương tính giả đó thai phụ nên điều trị giang mai

4. Kiểm tra làm xét nghiệm trước khi mang thai. Thông qua lịch sử bệnh, triệu chứng của bệnh giang mai có thể chẩn đoán bệnh; giang mai giai đoạn tiềm ẩn chỉ có thể thông qua xét nghiệm mới có thể chuẩn đoán bệnh. Giang mai giai đoạn tiềm ẩn là nguyên nhân chủ yếu dẫn đến giang mai khi mang thai. Do đó, đối với phụ nữ ở độ tuổi sinh đẻ nên làm xét nghiệm giang mai trước khi có ý định mang thai. Nếu như phát hiện bản thân đã bị lây nhiễm bệnh giang mai nên tạm ngừng ý định mang thai và điều trị bệnh trước. Đồng thời nên khuyên bạn đời đi kiểm tra, xét nghiệm và xác định thời gian nên mang thai sau khi đã điều trị khỏi bệnh dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ

5. Phụ nữ mang thai mà mắc giang mai ở giai đoạn cuối thì nên điều trị kịp thời, cần phải chẩn đoán xem thai nhi có bị lây nhiễm không.

- Kiểm tra siêu âm nếu phát hiện thai nhi có dấu hiệu sưng phù nề da đầu thì có khả năng thai nhi đã bị lây nhiễm giang mai.

- Kiểm tra nước ối nếu phát hiện có xoắn khuẩn giang mai thì có thể căn cứ vào đó để chẩn đoán thai nhi đã bị lây nhiễm.

6. Khi mang thai 3 tháng nên theo dõi và điều trị bệnh. Nếu như thai phụ được chẩn đoán là bị lây nhiễm thì tốt nhất là nên phá thai hoặc cũng có thể điều trị theo chỉ dẫn của bác sĩ. Trước khi thai được 16 tuần tuổi, dinh dưỡng của thai nhi được cung cấp bởi màng đệm, màng đệm gồm hai lớp tế bào do đó xoắn khuẩn giang mai không dễ đi qua. Khi thai được hơn 16 tuần tuổi, tế bào nuôi phôi thai dần dần thu hẹp lại, dinh dưỡng của thai nhi sẽ do nhau thai cung cấp do đó xoắn khuẩn giang mai có thể dễ dàng xâm nhập vào thai nhi thông qua nhau thai. Trước khi mang thai đã tiến hành điều trị bệnh nhưng để đảm bảo xoắn khuẩn giang mai trong cơ thể thai phụ không còn nguy hại, sau khi mang thai nên tiếp tục điều trị một lần nữa.

Share Button

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>