Tìm nơi tĩnh lặng xả stress

Tu viện Bát Nhã (xã Đambri, Bảo Lộc, Lâm Đồng) cách thị xã Bảo Lộc khoảng 20km, nằm trên một khu đồi dốc rộng, cách biệt với khu dân cư bên ngoài. Vào chùa, khi gặp nhau ai cũng cúi đầu mỉm cười một cách thân ái, hiền hòa.

Những người như chúng tôi đều được xếp ở cùng phòng với các cư sĩ đang tu tập để xuất gia. Mỗi người một chiếu, trật tự và ngăn nắp. Ở đây chúng tôi sống theo lịch chung của nhà chùa.

Sáng thức dậy lúc 3g45, khi tiếng chuông rót từng giọt trong đêm, mọi người bước lên thiền đường, tịnh tâm ngồi thiền, đọc kinh; nghe pháp thoại của thiền sư Thích Nhất Hạnh; giờ chấp tác (lao động) thì đi trồng rau, hoa, cuốc đất, làm cỏ, giúp các sư cô, sư thầy cắt gọt rau củ, nấu ăn… Giờ cơm, mỗi người lại ôm bình bát vào nhà ăn khất thực. Mọi náo nhiệt, vội vã trong cuộc sống hiện đại không hiển hiện nơi này.

Ngoài lịch sinh hoạt chung như mọi ngày, người nhà chùa có một ngày gọi là “ngày làm biếng” vào thứ hai mỗi tuần! Mỗi người tự có những sinh hoạt cá nhân trong phạm vi chùa, có thể qua đồi hái sim, hái mít chín hoặc xuống các cốc nhỏ dưới suối uống trà, thưởng vị thiên nhiên…, vài người khác ở lại phòng đọc sách, giặt giũ…

Ăn trong yên lặng

Trần Khiêm, nhân viên văn phòng một công ty nước ngoài, tóm lược cuộc sống của mình: một tuần 48 tiếng ở công ty, nhưng trách nhiệm công việc gần như lấy hết thời gian và sức lực. Tối về nhà rất mệt mỏi và hiếm khi ra ngoài tham gia các hoạt động văn hóa tinh thần khác, chỉ xem tivi qua loa rồi đi ngủ. Đọc sách văn học hay sinh hoạt tâm linh có lẽ là một thứ xa lạ với đời sống của nhiều người làm văn phòng như Khiêm. Cuối tuần, anh chàng thường đi chơi với người yêu, có dịp thì đi thăm bà con trong thành phố.

Cho đến một lần bị kích thích bởi yếu tố “nước ngoài” qua lời mời lên chùa của người quen (“có nhiều sư thầy, sư cô ở nước ngoài về giảng, phù hợp với giới trẻ!”), Khiêm vác balô đi học tu! Cuộc sống hoàn toàn tách biệt khỏi cuộc sống ồn ã của Sài Gòn: không di động, không Internet, không xe cộ ồn ào, không công việc… giúp Khiêm “tĩnh” lại con người mình.

Bất ngờ hơn, có những bài học giản đơn mình tưởng đã biết rõ hóa ra chẳng biết bao nhiêu, như: ăn chậm nhai kỹ để cảm nhận trọn vẹn những hạt cơm ngọt lành… Từ trước đến nay, khi đi ăn cơm văn phòng, bao giờ Khiêm cũng phải rủ ai đó theo, cốt là có người nói chuyện cùng. Lại càng mong những dịp ăn cơm dạng hội họp vì thường được ăn những món cầu kỳ trong những quán ăn sang trọng.

“Nhưng ở những buổi cơm trưa hội họp đó, “cái đầu” mình lại phải làm việc nhiều hơn thay vì thưởng thức món ăn” – Khiêm bảo. Có lẽ vì vậy mà Khiêm cho rằng chính ăn trong yên lặng là để “tôi biết tôi đang ăn”, lại giúp hấp thu tốt, bao tử bớt mệt nhọc. Hay bài học về giấc ngủ: thư giãn toàn thân, chỉ chú ý đến hơi thở, giấc ngủ sẽ đến thật nhẹ nhàng!…

Sống trong một môi trường khác lạ hoàn toàn với cuộc sống hằng ngày đã mang đến hàng loạt trải nghiệm thú vị và đầy bất ngờ; sự êm đềm, nhẹ nhàng không âu lo mang đến sự thanh thản trong tâm hồn. “Chỉ vài ngày mà như được “giũ sạch bụi trần”!” – nhiều bạn nói hóm hỉnh.

Nhìn mặt tốt của người khác

Các sư cô cho biết: thứ bảy chủ nhật tuần đầu tiên hằng tháng có rất nhiều bạn trẻ theo xe của chùa Pháp Vân (TP.HCM) đến tu viện để học tu. Tu viện cũng thường xuyên tiếp nhận các bạn trẻ bị stress tìm đến để tu tập trong một thời gian ngắn. Nhiều sư cô thường xuyên nhận được thư của bạn trẻ đã “từng đến rồi đi”, chia sẻ những gì mà mình đã làm được trong việc kiềm chế cảm xúc, làm đẹp các mối quan hệ sau khi ở chùa về. Người trẻ đến để học cách tìm hạnh phúc trong hiện tại, để được tư vấn khi đổ vỡ hạnh phúc, mâu thuẫn với sếp, với ba mẹ, những áp lực thành công chưa đạt được…

Ở tu viện, có lẽ giọt nước mắt của T.A., giáo viên một trường THPT ở TP.HCM, khi được sư cô tham vấn đã phần nào giúp chị nhẹ đi những buồn phiền trước sự ngỗ nghịch của học trò và nhiều chuyện không vui trong cuộc sống. Bốn ngày ngồi thiền, đọc kinh, làm cỏ, cắt gọt rau củ, rồi đi dạo suối, chơi thể thao, sinh hoạt cùng các sư cô trong chùa, trông chị vui vẻ hơn rất nhiều. T.A. bảo: “Mình hiểu rằng phải yêu thương mình, hiểu và thông cảm cả những người làm mình buồn. Đã hiểu, đã thông cảm cho họ thì sẽ thấy thương họ, lúc đó sẽ nhẹ lòng hơn”.

Còn N.H., sau những ngày căng thẳng và ray rứt vì vấp phải một lỗi lớn trong công việc khiến bị kỷ luật, bày tỏ: “Mình chưa thể quên, cũng chưa hết buồn nhưng mình đã biết cách đánh lạc hướng nỗi buồn và những căng thẳng gặp phải”. N.H. cũng học được cách nhìn điểm tốt của người khác, kiềm chế cảm xúc để hiểu và thương họ.

(Suckhoegiadinh.org theo – Tuổi trẻ Online – LÊ QUỲNH – BÍCH UYÊN)

 

 

Share Button

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>